Những ngày muộn phiền, bạn thường lật mở lại từng tấm ảnh cũ, băng qua tháng năm, trở về tìm gặp bạn của năm 17 tuổi, 18 tuổi, 19 tuổi…, gặp bạn của những tháng ngày rong ruổi khắp chốn. Những tấm ảnh ấy, khiến tâm thức reo mừng trở lại và đôi chân bỗng cuồng đi đến lạ. Hành trình cũ truyền cảm hứng cho chuyến đi mới. Hành trình nối tiếp hành trình, những gì chúng ta gặt hái được sẽ là cả một kho tàng lấp lánh, ẩn sau mỗi tấm ảnh sẽ là cả một câu chuyện sinh động.

Những điều đọng lại sau mỗi chuyến đi

Lặng im và cảm nhận cuộc sống

Tại thành phố đông đúc, bon chen nơi bạn sống, chỉ vì đợi hết vài giây đèn đỏ cuối cùng, bạn sẽ nhận ngay một tràng còi inh ỏi kèm cái lườm không mấy thiện cảm, thậm chí là câu văng tục chẳng thể lọt tai. Bạn dè chừng và mất dần lòng tin vào những người xa lạ. Vậy mà, những tấm ảnh chụp người dân địa phương trong mỗi chuyến phượt lại cho bạn góc nhìn hoàn toàn mới về sự tử tế, từ những con người chưa từng quen.

Bạn nhớ nụ cười răng sún trên khuôn mặt lấm tấm bùn đất của đám trẻ chăn trâu, khi chúng phụ bạn đẩy xe lên con dốc trơn trượt ở một bản vùng sâu Đắk-Lắk. Bạn nhớ mãi câu nói “Mày dễ thương, cô cho mày ăn “phờ – ri”” trong một hàng mì quảng tại Hội An, vì hôm đó bạn quên mang tiền. Nếu không có những chuyến đi, được gặp những người dân địa phương nồng hậu, chất phác, bạn sẽ giữ nguyên thành kiến về những người lạ, mãi không mở lòng.

Những điều đọng lại sau mỗi chuyến đi

Kỷ niệm cùng những người bạn

Bạn vẫn còn giữ những tấm ảnh của lần du lịch một mình đầu tiên? Bạn nhớ mình đã từng là một người chẳng mê du lịch. Vậy mà đến một ngày, bạn vừa chia tay mối tình đầu, vừa từ bỏ công việc ổn định, chưa biết phải bắt đầu lại từ đâu, bạn đã quyết định thực hiện chuyến-đi-đầu-tiên-chỉ-một-mình. Bạn ngồi trước biển, ngửa mặt nhìn lên bầu trời đầy sao, nốc cạn lon bia và lắng nghe tiếng sóng vỗ bờ. Nỗi cô đơn, sự chống chếnh của tuổi trẻ chưa bao giờ lại đẹp và lấp lánh đến thế.

Du lịch một mình sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với đi cùng gia đình, hội bạn nhưng nó giúp bạn vượt qua giới hạn của bản thân, đi hết một hành trình dài để lưu lại những khoảnh khắc của riêng mình. Rằng bức ảnh này, bạn đã chụp trong một lần “đi lạc” của tuổi trẻ. Sau chuyến đi, bạn sẵn sàng cho một bắt đầu mới, tiếp nối những tháng ngày thanh xuân rực rỡ.

Những điều đọng lại sau mỗi chuyến đi

Trải nghiệm với những bãi biển tuyệt đẹp

Ai mà chẳng có một hội bạn thân, những đứa mà bạn có thể kể lể mọi chuyện vui buồn và sẵn sàng gác lại mọi thứ, cùng bạn rong ruổi khắp chốn. Trong một lần cắm trại qua đêm vào tháng 12 lạnh buốt ở Đà Lạt, đứa bạn thân không ngại nhường bạn chiếc áo ấm duy nhất, vì hôm đó không may bạn bị cảm. Bạn thân là thế đấy, có thể chọc bạn giận đến phát khóc, nhưng những lúc khó khăn lại luôn là người bên bạn đầu tiên.

Trong muôn vàn những tấm ảnh đẹp lung linh, bạn lại trân quý và nâng niu những tấm ảnh “xấu” nhất của đám bạn, bạn cười chảy cả nước mắt với vẻ mặt ngơ ngác “đây là đâu” của cái Hoa, dáng người ngộ nghĩnh có chút “biến thái” của thằng Nam, còn bạn thì mặt lại nhăn như khỉ. Dù mỗi người một cuộc sống, nhưng tình bạn sẽ mãi còn đó, đứa nào xao nhãng thì gửi ngay cho chúng xem những tấm ảnh ấy nhé.

Những điều đọng lại sau mỗi chuyến đi

Sapa luôn đẹp mọi góc nhìn

Chưa bao giờ một tấm ảnh chụp một cánh đồng lúa với bạn lại đẹp nao lòng đến thế. Nó làm bạn bất giác nhớ đến mùi lúa mới thơm ngào ngạt, con đường đất trắng bụi mù chẻ đôi cánh đồng xanh. Ngày hôm đó, nắng đuổi mây chẳng kịp, trên con “ngựa sắt” mượn của đứa trẻ quê, cô gái trẻ thả suối tóc dài bay nhẹ trong gió, tựa vào tấm lưng rộng của chàng trai trẻ, lướt đi trong cái dịu dàng của tháng 3, ở một miền đất lạ thật xa thành phố.

Bạn đã không yêu nồng nàn nếu như không có chuyến đi ngày hôm ấy. Sau mỗi chuyến đi, tình cảm của bạn và người ấy thêm đong đầy, bạn khám phá ra rằng người ấy còn rất nhiều điều thú vị mà bạn chưa từng biết. Nếu một ngày bạn nhận thấy bộn bề của công việc, cuộc sống đang kéo hai bạn ra xa, thì hãy dừng lại một chút, cùng nhau thực hiện một chuyến đi.

Những điều đọng lại sau mỗi chuyến đi

Đất nước mình đẹp lắm ai ơi

Đi khắp nơi từ Nam ra Bắc, thưởng thức và “chụp choẹt” đủ kiểu với các món ngon từ khắp vùng miền, nhưng chỉ dăm bữa bạn lại nhớ bữa cơm nhà. Bạn nhớ da diết nồi cơm trắng nghi ngút khói, món thịt kho tàu thơm lừng của mẹ. Dù trải qua bao điều thú vị, bạn bắt đầu nhớ nhà, bạn đoán rằng, chắc giờ mẹ đang loay hoay dọn cơm, bố đang chăm chú coi TV, còn đứa em gái nhỏ thì đang thò tay ăn vụng.

Đi thật xa để… nhớ nhà thật nhiều, những chuyến viễn du giúp bạn nhận ra nhà mình luôn là nhất. Không ai có thể nấu ăn ngon như mẹ, không ai có thể kể chuyện hay như bố, không ai có thể làm bạn cười giòn tan như đứa em thơ. Bạn tự nhủ, những chuyến đi sau, chắc chắn, sẽ đi cùng những người thương yêu, lưu giữ lại khoảnh khắc đẹp nhất về tình cảm gia đình.

Những câu chuyện trên, có thể là của tôi, của bạn tôi hay cả của bạn – người đang đọc bài viết này, tất cả được lưu giữ đằng sau những tấm ảnh cũ, được chụp trong suốt những chuyến đi dài của tuổi trẻ. Nhưng trên hết, mỗi tấm ảnh, mỗi hành trình cho chúng ta biết rằng: “Việt Nam mình đẹp lắm!”. Một Sapa đẹp e ấp trong làn sương sớm, một Hà Nội cổ kính với 36 phố phường, một Vịnh Hạ Long hùng vĩ với trùng trùng núi non, một Hội An đầy thương nhớ với sắc vàng hoài niệm, một Đà Lạt mộng mơ ẩn sau rừng thông xanh biếc, một Sài Gòn không ngủ, một Phú Quốc phóng khoáng, hoang sơ… mỗi nơi bạn đến, đều để lại những trải nghiệm khó quên.